Nhạc New Zealand đạt 226,8 triệu lượt nghe trực tuyến trong khoảng từ tháng 1 đến tháng 3 năm 2026, quý mở đầu mạnh nhất trong bốn năm và cũng là tổng lượt nghe quý I cao nhất trong 16 quý gần đây.
Con số này lấy từ thống kê hằng quý của NZ Music Commission, do Empty Spaces đăng tải. Mức này tăng 5,3% so với quý trước và 3,8% so với quý I năm 2025.
Rồi đến con số làm mọi thứ phức tạp hơn tiêu đề. 20 ca khúc New Zealand được nghe nhiều nhất trong quý thu về 19,4 triệu lượt, tức 8,6% toàn bộ lượng streaming nội địa, và chúng chỉ đến từ 12 nghệ sĩ chính.
Năm tạo nền cho quý này
Báo cáo thị trường Aotearoa 2025 của Recorded Music NZ đưa ra mốc so sánh:
- Tổng cộng 12,4 tỷ lượt nghe nhạc tại New Zealand, tăng 1% so với năm 2024. Đó là một thị trường đã bão hòa, không phải thị trường đang tăng trưởng.
- Trong đó, gần 900 triệu lượt là nhạc New Zealand, tăng 3%. Thị phần nội địa quanh mức 7,3%.
- Doanh số album New Zealand tăng 18%, so với 10% của toàn thị trường. Định dạng vật lý tăng 13%.
- Lượt nghe waiata reo Maori đạt 69 triệu, tăng từ 64 triệu, còn doanh số album bằng tiếng te reo Maori tăng gấp ba.
Tổng giám đốc Recorded Music NZ Jo Oliver gọi 2025 là năm “đặc biệt mạnh với album New Zealand”. Marlon Williams, Lorde và Devilskin gánh phần lớn thành tích đó.
Bảng xếp hạng đĩa đơn lại kể một câu chuyện khác. Alex Warren giữ vị trí số 1 suốt 15 tuần liên tiếp với “Ordinary”.
Tăng trưởng là thật. Tỷ lệ chia doanh thu thì không nhúc nhích.
Nhóm nghiên cứu Oli Wilson, Catherine Hoad, Dave Carter và Jesse Austin-Stewart thuộc Đại học Massey đưa ra con số phũ phàng hơn trên The Conversation: chỉ khoảng 9% doanh thu từ streaming, tải nhạc và bán đĩa tại New Zealand đến được tay nghệ sĩ nội địa.
Dữ liệu về khả năng được khán giả tìm thấy còn tệ hơn những gì số liệu tiêu thụ gợi ra:
- Tại Official Aotearoa Music Charts năm 2024, chỉ một nghệ sĩ New Zealand lọt Top 50 đĩa đơn. Bốn album New Zealand vào Top 50 album, phần lớn là tuyển tập từ kho nhạc cũ.
- Chỉ hai đài phát thanh thương mại phủ sóng toàn quốc phát hơn 20% nhạc nội địa trong năm 2024, ở một đất nước mà 46% dân số nghe radio mỗi ngày.
- Playlist nhạc nội địa cuối năm 2024 của Spotify chỉ có đúng một ca khúc New Zealand.
Các đề xuất chính sách của họ gồm áp hạn ngạch nội dung nội địa lên những nền tảng streaming quốc tế, một cơ chế chia sẻ doanh thu giữa nền tảng streaming và đài phát thanh theo mô hình Canada, và sáp nhập NZ On Air với Music Commission.
Chưa điều nào trong số đó thành luật. Nghệ sĩ phát hành nhạc trong quý này vẫn phải xoay xở với thị trường đúng như nó đang có.
Thị trường đúng như nó đang có trông thế nào
IFPI, tức Liên đoàn Công nghiệp Ghi âm Quốc tế, ghi nhận mức tăng trưởng nhạc thu âm của New Zealand năm 2025 là 3,0% trong Global Music Report 2026, so với 6,4% của toàn cầu.
Nghĩa là New Zealand tăng trưởng chỉ bằng khoảng một nửa tốc độ thế giới, nhạc nội địa vẫn dưới 8% lượng nghe trong nước, và chừng một tá nghệ sĩ hút gần hết sự chú ý của khán giả bản địa.
Vì vậy phần tăng trưởng mà một nghệ sĩ Aotearoa thật sự có thể giành lấy nằm chủ yếu ở nước ngoài. Australia, Anh, Mỹ và cộng đồng người gốc Thái Bình Dương ở hải ngoại mới là nơi có thêm người nghe, và việc bạn tiếp cận được những DSP nào, tức các nhà cung cấp dịch vụ nghe nhạc số, ở đó là quyết định về phân phối chứ không phải về marketing.
Nên làm gì với một bản phát hành ở New Zealand năm 2026
- Đăng ký để đủ điều kiện lên bảng xếp hạng. Recorded Music NZ vận hành Official Aotearoa Music Charts. Bản phát hành không đăng ký thì không được tính, dù lượt nghe cao đến đâu.
- Gắn thẻ te reo Maori cho đúng. Metadata ngôn ngữ chính là thứ nuôi số liệu waiata reo Maori và các playlist biên tập dựng trên đó. Bỏ trống trường ngôn ngữ là bạn mất một lối đi vẫn tăng trưởng trong khi thị trường đứng yên.
- Tính chuyện xuất khẩu ngay từ ngày đầu. Báo cáo tiền bản quyền theo từng lãnh thổ cho bạn biết lượng khán giả ở Sydney hay Los Angeles có thật hay không, trước khi bạn chi tiền cho một chuyến lưu diễn.
- Chốt tỷ lệ chia trước khi phát hành. Sửa tỷ lệ chia sau khi một ca khúc đã bùng nổ ở ba lãnh thổ là rắc rối hành chính đắt đỏ nhất trong nhạc độc lập.
Vì sao đây là bài toán phân phối
Một nghệ sĩ chỉ nắm 7% sự chú ý của thị trường quê nhà và có phần lớn dư địa ở nước ngoài cần hai thứ từ nhà phân phối: giao nhạc theo chuẩn DDEX gốc, DDEX là viết tắt của Digital Data Exchange, chuẩn metadata mà các nền tảng thật sự tiếp nhận, và báo cáo tiền bản quyền tách theo từng lãnh thổ thay vì gộp chung một dòng.
InterSpace Distribution đưa cả hai vào bảng điều khiển dành cho nghệ sĩ. Khi 9% của miếng bánh trong nước đã là trần, biết được 91% lượt nghe còn lại của bạn nằm ở đâu chính là toàn bộ chiến lược.
Đọc thêm: thị phần nghệ sĩ nội địa của Australia giảm còn 9,5% lượt nghe, và vì sao lượt nghe của bạn không trả tiền ở nơi người hâm mộ sinh sống.